Searching...
Thứ Hai, 21 tháng 4, 2014

[Giáo dục -Giáo dục Thời đại] - Nợ một lời hứa

Bốn năm dạy tại một trung tâm cho những học viên khuyết tật, đó là khoảng thời gian gắn bó rất nhiều kỷ niệm đẹp và ý nghĩa trong tôi


Ảnh minh họa/internet

Kỷ niệm với những cô cậu học trò kém may mắn hơn mình - những cô cậu học trò khuyết tật.

Năm đầu tiên về đây công tác, trực tiếp dạy các em, tôi thương các em nhiều lắm. Đứng trên bục giảng nhìn các em, dạy các em, lòng tràn ngập niềm vui vì mình đang làm một việc nhỏ bé nhưng thật ý nghĩa - dạy học trò khuyết tật.

Bên cạnh đó, lòng tôi tràn ngập yêu thương khi tâm sự, chia sẻ cùng các em.

Năm đầu tiên tôi dạy hai lớp: 9 và 11 (không có lớp 10 và 12). Sau một tháng dạy ở đây, không hiểu các em truyền tai cho nhau những gì về tôi mà một số em học sinh lớp 6 thấy tôi luôn nở nụ cười chào và nói: “Ba năm nữa con được học thầy rồi”.

Những lời như thế thỉnh thoảng tôi lại được nghe các em nói như một lời chào thân thiện. Tôi hạnh phúc vô cùng.

Bước vào năm học thứ hai, tôi dạy ba lớp: 9, 10 và 12. Tôi hạnh phúc vô cùng khi dạy thêm lớp 9 - những cô cậu học trò đã chờ tôi từ năm trước.

Và cũng trong năm học này, một niềm vui lớn đến với tôi khi có em T.U. dự thi học sinh giỏi cấp thành phố hệ giáo dục thường xuyên và đã đoạt giải nhì môn Ngữ văn với số điểm 7,5 (năm đó không có giải nhất - và T.U. đạt số điểm cao nhất).

Biết tin, tôi nghẹn ngào trong niềm hạnh phúc. Lần đầu tiên trung tâm tổ chức cho học sinh dự thi (vì tôi muốn các em được tham gia như học sinh bình thường nên đã đề nghị cho các em dự thi) và đoạt giải cao nhất.

Bước vào năm thứ ba, ngoài niềm hạnh phúc của tôi là đón các em từ lớp 8 lên, tôi có thêm niềm vui khi các em học sinh đã ra trường nhưng vẫn thường xuyên liên lạc với tôi qua điện thoại, thỉnh thoảng lại về trường thăm tôi.

Bước vào năm thứ tư, tôi dạy các lớp: 9, 10 và 11 (lớp 12 nhiều học sinh chuyển nên số lượng ít, những em muốn học lớp 12 nhưng trung tâm không mở, các em phải ở lại chờ năm học tới). Dù thế, tôi vẫn động viên các em.

Riêng em T.V., hai thầy trò vẫn thường liên lạc với nhau. Dù em viết rất chậm và viết rất khó, nhưng tôi vẫn gieo niềm tin và hi vọng cho em năm nay thi học sinh giỏi môn Ngữ văn và vào đại học. Tôi đã đưa một số đề và hướng dẫn em làm.

Còn các em đang học lớp 11, lớp học tốt nhất trung tâm mà bốn năm qua tôi biết, tôi đã định hướng cho một số em chuẩn bị thi học sinh giỏi cho năm học 2013 - 2014, thi tốt nghiệp THPT và hướng dẫn các em thi đại học trong khả năng của mình.

Thế rồi hết hợp đồng, trung tâm không ký nữa tôi đành rời xa các em, thực tình tôi không muốn như thế chút nào. Thỉnh thoảng tôi lại đến thăm các em.

Các em hiểu tôi, đồng cảm với tôi. Mỗi khi trở lại trung tâm, tôi được đón nhận niềm vui và hạnh phúc từ những cô cậu học trò khuyết tật mà trái tim đầy yêu thương.

Tôi yêu các em nhiều lắm. Và tôi cũng hạnh phúc lắm khi các em thường nhắc tới tôi và gọi điện thăm tôi.

Nợ một lời hứa. Tôi đã nợ một lời hứa tới các em nhiều khối lớp ở trung tâm rằng: “Sang năm thầy tiếp tục làm chủ nhiệm lớp em nhé”, “Thầy ơi, chúng em muốn năm học tới thầy tiếp tục dạy và làm chủ nhiệm lớp chúng em, thầy nhé”, “Thầy ơi, sang năm chúng em được thầy dạy rồi”, “Có thầy thì chúng em được chia sẻ nhiều hơn”...

Trăn trở, nghĩ suy, càng thương lũ học trò biết mấy.


Liên kết hữu ích: Báo Mới Bình Thuận | Báo Mới Buôn Ma Thuật | Báo Mới Cà Mau | Báo Mới Cần Thơ | Báo Mới Cao Lãnh | Báo Mới Cao Bằng | Báo Mới Đà Nẵng | Báo Mới Điện Biên | Báo Mới Điện Biên Phủ | Báo Mới Đông Hà

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Back to top!